by Minh T. Nguyen
Back in July of 2003, Southern California played host to the Third International
Vietnamese Youth Conference. The event took place in Little Saigon and San Diego
County, bringing more than 600 Vietnamese youths from more than 18 countries around
the world for a six-day conference and camp. The conference started with a celebrity-filled
opening ceremony in Little Saigon which led way to a 3-day conference with many
workshops relating to Vietnam at the University of San Diego, followed by a 3-day
activity-filled camp at William Heise Park in San Diego County and concluded with
a press-conference and after-party in Little Saigon.
After my previous writings about the Third International Vietnamese Youth Conference
in past Non Song issues (see
http://www.thsv.org/download/2003/Non_Song_Tet_2003.pdf and
http://www.thsv.org/download/2003/Non_Song_Dai_Hoi_3.pdf), it is only
natural for me to reflect on the project in this Tet 2004 issue of Non Song.
I got involved in this project some time in summer of 2002, when UVSA first heard
the news that the conference, organized by the International Vietnamese Youth Network
(Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Ðường, www.lenduong.net), is coming to California.
Although I did not attend DH2 or have not even heard about DH1, I was quickly thrilled
about this conference. The thought of bringing hundreds of Vietnamese youths like
me from around the world for a week-long event was an offer I was unable to refuse.
You can probably call me fanatic, and in spite of the obstacles and up and downs
we have faced throughout this two-year project, I must admit that working on DH3
was an extremely thrilling joyride for me, making it also the largest and longest
project I have ever worked on in my life.
I am known for being a workaholic and up until that point, I thought that being
a computer science major at Berkeley was probably the most nerve-wrecking and hard-working
time of my life, but the DH3 raised the bar. I have spent more time working on DH3
than I have spent on all my projects at school and unlike college, my work for DH3
literally started from the moment I woke up to the moment I went to sleep.
During the last several months before the conference, I was literally entrenched
in my work. Never before in my life have I created, written, produced, coordinated,
communicated and worked so much on a single project. DH3 filled up my entire day
for more than an entire year, and it really has brought the best out of me. Unlike
school, though, this hard work was a pure passion for me.
Whenever I reflect about my DH3 experience, I always have to think about several
memories: the Battle for Freedom Park, the week before DH3 and the opening ceremony
and the closing ceremony of the 3-day part of the conference at the University of
San Diego.
The Battle for Freedom Park was our fight to reserve the location of our opening
ceremony at the War Memorial in Little Saigon. In my previous article, I have extensively
written about how Vietnamese youths from around the world called, faxed and emailed
the City of Westminster to ask for reconsideration of our previously-denied request
for that location and how DH3 co-chair Tammy Tran rescued us from that fight that
we were bound to lose. I therefore will skip this part.
The week before DH3, however, was probably the most amazing days for DH3 and really
encompasses for me what DH3 is all about: unity. At that time, a small fraction
of the attendees from Europe and the rest of the United States already flew into
Southern California and decided to help with the conference. The volunteer team
was probably already 150 members large, and everyone was working diligently on their
sub-projects.
The reason why I particularly remember the week before DH3 is that it was an extreme
week, where the headquarters of the conference--the office of the Union of Vietnamese
Student Associations of Southern California--was always in a chaotic, but productive
environment: the decoration team created, cut, painted banners and signs in one
corner, while several singing groups practiced their songs in another corner; the
amazing operation team was constantly running in and out to move stuff around and
dump the hundreds of tents, while several dancing groups were learning and finalizing
their steps in the back parking lot; cell phones were ringing off the hook, and
the complete office was filled with internet cables and laptops that one day even
took down the entire internet connection.
On top of that, our ears were always filled with some background music, and conversations
held by other Vietnamese youths in German, French, Japanese, Swedish--you name it.
Sometimes, we were lucky to have volunteer's parents come in with Vietnamese meals,
though we had to rely a lot on Lee's Sandwiches and pizza. During that last week,
there was no need to lock up our office anymore, as many volunteers worked in overnight
shifts.
In the meantime, more and more conference attendees trickled in and picked up their
conference packages, while volunteers were driving like crazy to pick up attendees
from all four major airports from Los Angeles to Long Beach to Orange County and
San Diego. Volunteers were preparing the meals for the 600 people for the 3-day
camp and stored them in people's homes. Our office was packed with volunteers 24
hours a day and everyone seemed to work in a fun-filled frenzy.
Those were the last crazy seven days that I will remember for life. We received
on average 150 emails per day--all of which were actually important (and the cell
phone bills, by the way, for both conference chairs for that month totaled $2500).
But the most important thing about that week was the unity and teamwork we all have
developed. It still amazes me to this day how much synergy there was in this project.
I have never seen so much enthusiasm and teamwork being concentrated in that tiny
space, and I ponder that perhaps that single week before DH3 did more to unite all
Vietnamese youths in this conference than the actual six days of the conference
and camp.
During the six days of the conference, I was mainly working behind the scenes and
therefore did not have much chance to participate in the many workshops and forums
of the conference. However, the two events that I cherish most about the actual
six days was the opening and closing ceremony--both of which took place in the main
theater at the beautiful University of San Diego.
I saw a preview of the opening ceremony the night before, as the IT team was setting
up the cameras and internet cables across the building. As such, I was aware of
the three-projector show that the people from the International Vietnamese Youth
Network have prepared, but I could have not anticipated the effect that it had on
the 600 attendees. For those who weren't there: the opening ceremony started out
with a an exciting show that started with a simple main slideshow in the middle,
continued with two additional projections to the sides, followed by a parade of
flags and climaxed with the entire audience standing up, screaming and clapping
to the beat of "Mission Impossible" as the curtain pulled to unveil the DH3 logo
and stage.
I was standing on the balcony behind the audience from where the IT team was recording
the videos and taking photos. From the balcony I was granted a bird’s eye view of
the audience’s jubilant cheers. Words cannot describe the adrenaline rush that I
had standing from the balcony with goose bumps all over my body. That introduction
show of the conference is something I wish I can experience over and over again.
The other and last fond memory I have from the conference is the triumphant closing
ceremony. After closing speeches and the reading of the joint resolution of the
conference, the 3-day conference part of this event concluded with another slideshow,
a dance and the raising of a huge cloth made out of flags of the world onto the
main stage. As the music of the DH3 theme song "Bài Ca Tuổi Trẻ" was being played,
all members of the organizing committee jumped onto the main stage to wave flags,
dance and hug one another. Seeing the comradery among the team members on stage,
I couldn't help but leave the camera on the balcony unattended and run down to join
my friends (that explains the extremely long part of the video where the camera
does not move, hehe, sorry). It was such a refreshing experience standing up there,
holding on to one another, smiling and crying, yelling out "Vietnam, Vietnam" chants—oh
boy, we all wished that that moment would never end. That is what I think of most
whenever I think of DH3.
Now here I am again, writing this article some six months since that experience
of a lifetime has passed. Nostalgia strikes, but I am consoled by the looming presence
of the Fourth International Vietnamese Youth Conference that will take place some
time in 2005 in Australia. Given that I was not able to experience this past conference
as an attendee, perhaps I should just “enjoy” the next conference, but I know I’ll
have to press hard to resist jumping backstage. In Australia’s conference, I’ll
be clapping and cheering with the rest of ‘em, but a little tinge of envy will burn
in me for those friends on the other side of the curtain, working tirelessly, endlessly,
for the love of a country, a people and a future. See you all in Australia, 2005.
With Peace, Love, Unity and Respect,
- Minh T. Nguyen
January 2004
Những Kỷ Niệm về Đại Hội 3
Vào tháng 7 năm 2003 vừa qua, miền Nam tiểu bang California đã đảm nhận trách vụ
chào đón Đại Hội Thanh Niên Sinh Viên Việt Nam Thế Giới Kỳ III. Đại Hội này được
diễn ra tại Little Saigon và San Diego, và đã thu hút hơn 600 người trẻ từ 18 quốc
gia về tham dự trong 6 ngày Đại Hội và trại hè. Khởi đầu Đại Hội là một đại nhạc
hội tại Little Saigon với sự xuất hiện của nhiều nghệ sĩ tên tuổi, tiếp theo là
3 ngày hội thảo tại trường Đại Học Univ. of San Diego với những buổi hội thảo/học
hỏi liên quan đến Việt Nam, 3 ngày trại hè tại William Heise Park, San Diego, và
kết thúc là một buổi họp báo và tiệc liên hoan.
Sau những bài viết về Đại Hội được đăng trong những số Non Sông trước đây thì việc
tôi suy nghĩ và viết về những kỷ niệm Đại Hội trong số này cũng chỉ là điều tự nhiên.
Tôi bắt đầu cộng tác với Đại Hội vào mùa hè năm 2002, khi Tổng Hội Sinh Viên được
tin Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Đường quyết định tổ chức Đại Hội tại Cali. Mặc
dù chưa hề tham dự Đại Hội 2 và chưa từng nghe biết đến Đại Hội 1, tôi thấy lòng
rộn ràng vì Đại Hội 3 một cách rất nhanh chóng. Ý tưởng về một sự quy tụ của hàng
trăm người Việt Nam trẻ, giống như tôi, từ khắp thế giới trong một tuần lễ sinh
hoạt và hội thảo là một lời mời gọi mà tôi không thể chối từ. Bạn có thể cho đó
là một đam mê, nhưng bất kể những trở ngại và những vui buồn trong 2 năm thực hiện
Đại Hội, tôi phải công nhận rằng đó là một kinh nghiệm vô cùng lý thú cũng là công
trình vĩ đại nhất và lâu dài nhất mà tôi được cộng tác.
Bạn bè vẫn thường cho tôi là cần cù quá mức, và cho đến lúc ấy, tôi vẫn nghĩ rằng
thời gian theo học Computer Science tại UC Berkeley là những ngày tháng căng thẳng
và siêng năng nhất trong đời, nhưng Đại Hội 3 đã đưa sự căng thẳng và cần mẫn lên
một bực thang khác. Tôi dồn nhiều thì giờ vào Đại Hội hơn tất cả các project ở trường,
và khác với việc học, những công việc Đại Hội của tôi thật sự bắt đầu từ phút tôi
thức dậy và kéo dài đến lúc tôi ngả lưng.
Trong những tháng cuối cùng trước Đại Hội, tôi như bị chôn vùi dưới công việc. Chưa
bao giờ tôi làm, viết, sáng tạo, thực hiện, tổ chức, và giao thiệp nhiều như thế
trong một công tác. Đại Hội 3 làm cho tôi bận rộn cả ngày trong liên tiếp hơn một
năm, và đã đòi hỏi tôi tận dụng tất cả những khả năng của mình. Nhưng trái với việc
học, đây là việc tôi làm với hoàn toàn nhiệt tình.
Khi nghĩ về Đại Hội 3, có một vài kỷ niệm mà tôi luôn nhớ đến: Cuộc đấu tranh cho
Công Viên Tự Do, tuần lễ trước Đại Hội, Lễ Khai Mạc, và Nghi Thức Bế Mạc Đại Hội
tại University of San Diego.
Cuộc đấu tranh cho Công Viên Tự Do là nỗ lực của ban tổ chức để được sử dụng công
viên này là nơi có tượng đài Chiến Sĩ Việt Mỹ cho Đại Nhạc Hội khai mạc. Trong một
bài trước đây, tôi đã ghi lại nhiều chi tiết về sự kiện các bạn trẻ từ nhiều nơi
gọi điện thoại và gửi điện thư đến cho Thành Phố Westminster để yêu cầu họ xét lại
việc từ chối đơn xin sử dụng công viên Tự Do, cũng như sự kiện đáng nhớ là cô Tammy
Trần, đồng trưởng ban tổ chức Đại Hội, đã lật ngược tình thế vào giờ chót để xin
được phép xử dụng công viên. Vì thế tôi sẽ không viết thêm về phần này.
Tuy nhiên, tuần lễ trước Đại Hội thì phải nói, có lẽ là những ngày tuyệt vời nhất
và thật sự đã chứa đựng cái mà tôi cho là chính yếu của Đại Hội: sự đoàn kết và
thống nhất. Vào thời gian ấy, một số các tham dự viên từ Âu Châu và các tiểu bang
Mỹ Quốc đã đáp chuyến bay về Nam Cali, họ cũng góp tay với ban tổ chức. Nhóm tình
nguyện viên lên đến 150 người, và ai cũng chuyên cần làm công việc của mình.
Lý do tôi không thể quên tuần lễ này là vì nó là một tuần tột đỉnh khi mà văn phòng
Đại Hội (cũng là văn phòng Tổng Hội Sinh Viên Nam Cali) luôn trong tình trạng vô
cùng hỗn loạn nhưng lại hoàn tất vô số công việc: Ban Trang Trí đã tạo hình, cắt
hình, sơn biển ngữ trong một góc cùng lúc vài ba nhóm khác tập hát trong một góc
nữa; Ban Hành Động thì chạy ngược xuôi để khuân đồ đạc và hàng trăm chiếc lều trại;
rồi lại những đội vũ đang tập dợt ở bãi đậu xe phía sau; điện thoại di động reo
không ngừng; toàn thể văn phòng là một khu vực nhằng nhịt dây điện liên mạng; và
nhiều laptop đến nỗi có lần bị system down vì quá nhiều người dùng trong một lúc!
Bên cạnh đó, lúc nào chúng tôi cũng được nghe tiếng nhạc đệm từ đâu đó, tiếng người
nói bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau: Đức, Pháp, Nhật, Thụy Điển, v.v. Đôi khi, may
mắn thì có những vị phụ huynh của mang thức ăn Việt Nam đến văn phòng, nhưng thường
xuyên hơn là những bữa trưa nhanh gọn lẹ với bánh mì Lee's và pizza. Trong tuần
lễ cuối cùng ấy, không ai nghĩ đến việc khóa cửa văn phòng vì rất nhiều người tình
nguyện làm việc suốt đêm.
Cùng thời gian đó, thêm nhiều tham dự viên Đại Hội đáp chuyến bay về Cali và ghé
văn phòng để nhận giấy tờ tham dự Đại Hội, còn các tình nguyện viên thì chạy bấn
lên để đón họ tại bốn phi trường chính, từ Los Angeles đến Long Beach, Orange County,
và San Diego. Một số khác thì bắt đầu chuẩn bị thức ăn cho 600 người trong 3 ngày
trại, và lưu trữ tại những gia đình quen biết. Văn phòng đầy nghẹt người suốt 24
giờ một ngày, và ai cũng là việc trong tâm trạng hăng hái vui nhộn.
Đó là 7 ngày mà tôi sẽ nhớ mãi suốt đời. Ban tổ chức nhận được trung bình 150 điện
thư mỗi ngày và tất cả đều là quan trọng. Tiền điện thoại cầm tay của 2 vị đồng
trưởng ban lên đến $2,500 trong tháng đó.
Nhưng điều quan trọng nhất là tinh thần đoàn kết và hợp tác mà chúng tôi học được.
Đến bây giờ tôi vẫn thấy kinh ngạc trước công sức và nhiệt huyết đã được đổ vào
Đại Hội. Tôi chưa bao giờ chứng kiến một căn phòng bé nhỏ nhưng lại tràn đầy tinh
thần và nhiệt tình đến thế, và đôi khi tôi nghĩ tuần lễ cuối cùng đã liên kết tuổi
trẻ Việt Nam với nhau còn hơn là 6 ngày Đại Hội & trại hè chính thức.
Trong 6 ngày đó, tôi thường làm việc sau cánh gà nên không có cơ hội để tham gia
vào những buổi thuyết trình và hội thảo của Đại Hội. Tuy nhiên, 2 diễn biến mà tôi
trân trọng nhất là Nghi Thức Khai Mạc và Nghi Thức Bế Mạc, tại rạp hát chính của
University of San Diego.
Tôi được xem qua chương trình khai mạc vào buổi tối hôm trước, khi cùng với Ban
Kỹ Thuật (Liên Mạng) bố trí những máy quay phim và dây điện liên mạng trong rạp.
Tuy biết trước về màn dương-ảnh đặc sắc mà các đại diện Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt
Nam Lên Đường đã chuẩn bị, tôi vẫn không thể ngờ tác động mà nó mang đến cho các
tham dự viên. Riêng cho các bạn vắng mặt ngày hôm ấy: Nghi Thức Khai Mạc được bắt
đầu với phần dương ảnh đơn giản nơi màn ảnh chính, và được tăng cường với 2 màn
ảnh phụ 2 bên, tiếp theo là nghi thức rước cờ, rồi đến cao điểm khi toàn thể khán
giả đứng lên reo hò và vỗ tay theo nhịp điệu bài hát "Mission Impossible" trong
khi màn sân khấu từ từ kéo lên cho thấy logo Đại Hội 3 lộng lẫy phía sau.
Đứng từ ban công phía sau khán giả, nơi Ban Kỹ Thuật dùng để chụp hình và quay phim,
tôi chứng kiến những reo hò hân hoan từ một góc độ ngang tầm chim bay. Không từ
ngữ nào có thể diễn tả luồng điện chạy qua cơ thể lúc tôi đứng trên ban công và
nổi da ga khắp mình. Đó là một kinh nghiệm mà tôi mong ước được trải qua nhiều lần
nữa.
Kỷ niệm cuối cùng tôi mang theo là nghi thức Bế Mạc thật vẻ vang. Sau những bài
diễn văn bế mạc và tuyên ngôn Đại Hội, 3 ngày hội nghị được kết thúc với một màn
dương ảnh, vũ, và 1 lá cờ vĩ đại được kéo lên trên sân khấu. Lá cờ được hình thành
bằng những lá cờ nhỏ biểu dương cho nhiều quốc gia trên thế giới. "Bài Ca Tuổi Trẻ,"
ca khúc chính thức của Đại Hội, trỗi lên và những bạn trong ban tổ chức ùa lên sân
khấu để cùng vẫy cờ, vẫy tay, và ôm chầm lấy nhau. Nhìn thấy tình bằng hữu khăng
khít ấy, tôi đã không cầm lòng được, bỏ mặc máy quay phim để chạy xuống cùng chia
sẻ với các bạn bè của tôi. (Vì thế có một đoạn phim khá dài khi màn ảnh không xê
dịch chút nào cả, xin lỗi nhé!!!). Thật là tươi tỉnh hẳn ra khi tôi được đứng cùng
các bạn, tay trong tay, cười và khóc, cùng nhau reo hò một câu "Việt Nam, Việt Nam"
tất cả chúng tôi đều mong giây phút ấy sẽ không bao giờ chấm dứt. Đây là điều tôi
nhớ nhiều nhất mỗi khi nghĩ đến Đại Hội 3.
Và bây giờ, tôi lại ngồi đây viết bài này 6 tháng sau kinh nghiệm có một không hai
trong đời ấy. Lòng thì luyến tiếc quá khứ, nhưng tôi được an ủi bằng ý nghĩ Đại
Hội 4 sẽ đến thật nhanh vào năm 2005 tại Úc Châu. Bởi vì tôi không được diễm phúc
hoàn toàn làm một tham dự viên trong Đại Hội vừa qua, có lẽ tôi nên chỉ "enjoy"
Đại Hội sắp đến nhưng chắc phải tự chủ lắm tôi mới nhịn được, không nhảy vào làm
việc sau cánh gà một lần nữa. Tại Úc Châu, tôi sẽ vỗ tay và reo hò cùng mọi người,
nhưng một chút gì đó của ganh tị sẽ lóe lên trong tôi khi nhìn thấy các bên kia
tấm màn nhung đang làm việc hết sức mình, không ngừng nghỉ, vì một tình yêu cho
một quê hương, một dân tộc, và một tương lai. Hẹn gặp bạn tại Úc Châu, 2005.
Thân mến,
Nguyễn Trí Minh
01/2004